Kết quả tìm kiếm cho "dập dềnh"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 100
Một cột mốc có thể xác định ranh giới lãnh thổ. Nhưng để giữ vững biên cương cần một nền móng lớn hơn, đó là lòng dân. Nền móng ấy được bồi đắp từ sự chăm lo cuộc sống người dân, từ khối đại đoàn kết toàn dân tộc và niềm tin giữa Đảng, chính quyền với nhân dân. Khi lòng dân đã thành thế trận, mỗi người dân nơi biên cương đều trở thành một “cột mốc sống”, góp phần gìn giữ từng tấc đất, từng vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc.
Sau mỗi chuyến biển, niềm vui đầy khoang cá chưa đồng nghĩa với một vụ khai thác thắng lợi. Từ lúc tàu cập bến đến khi chuẩn bị chuyến vươn khơi mới, ngư dân còn đối mặt với nhiều khoản chi phí, nỗi lo đầu ra và bài toán mưu sinh.
Chuyến tàu lượn tự chế chở 11 đứa trẻ được lão nông kéo bằng máy cày chạy trên đồng ruộng Ninh Bình khiến dân mạng mê tít, ước gì mình bé lại để tham gia.
Vào những ngày cuối tháng 6, khu dự trữ sinh quyển thế giới Cù Lao Chàm bắt đầu xuất hiện sắc đỏ cam của hoa ngô đồng. Từ các vách đá, đến những con đường làng chài thân thuộc... loài cây này không chỉ là biểu tượng của xã đảo mà còn tạo nên cảnh quan thiên nhiên thanh bình, thu hút đông đảo du khách đến tham quan, trải nghiệm.
Với hệ sinh thái ngập nước đặc sắc cùng cảnh quan xanh mát quanh năm, rừng tràm Trà Sư, xã An Cư, đang trở thành điểm đến hấp dẫn của du khách khi đến An Giang.
Cách đây hơn chục năm, tôi có bài viết “Cấm Sơn, đôi dòng...” đăng trên báo Nhân Dân cuối tuần. Lần này trở lại, ngồi trên con thuyền lướt giữa mặt hồ xanh trong ngăn ngắt dưới trời mây miền sơn cước, tôi chợt nhớ đến đêm năm nào ngủ giữa hồ cùng bố con anh Hạ và những nỗi lo về cảnh đánh bắt tận diệt khiến nhiều vùng nước từ trong hóa đục. Hôm nay, Cấm Sơn xanh hơn và những trăn trở năm xưa cũng đang dần lắng lại.
Trên chiếc ghe nhỏ len lỏi khắp những tuyến kênh miền Tây, ông Lý Văn Minh, ngụ xã Giồng Riềng vẫn giữ nghề xay bánh ống theo mình nhiều năm. Với ông, mỗi chuyến ghe không chỉ mưu sinh mà còn góp phần giữ một nghề quen thuộc của vùng sông nước.
Nếu có dịp ghé thăm An Giang, mời bạn một lần dừng chân bên bờ sông Hậu, dòng sông mà người dân vẫn luôn tự hào ví von là "dải lụa óng ả" nhất miền tây.
Những đứa trẻ miền ven biển lớn lên cùng vị mặn của gió và nước biển. Có em chưa kịp học hết cấp 2 đã rời xa trường lớp, gánh trên vai nỗi lo cơm áo của cả gia đình. Tuổi thơ của các em vì thế cũng sớm nhuốm màu nhọc nhằn như sóng nước quanh năm ngoài cửa biển.
Sáng sớm, khi sương còn phủ, dòng Cái Bé con nước lớn ròng mang theo những câu chuyện của bao thế hệ...
Tháng 4, nước sông Đà xanh biếc, lững lờ trôi như dải lụa mềm. Hai bên bờ là những dãy núi đá trùng điệp, tạo nên bức tranh vừa hùng vĩ vừa nên thơ. Giữa không gian ấy, Tủa Thàng đang dần chuyển mình, từng bước đánh thức tiềm năng du lịch.
Không chỉ là một hoạt động giải trí ngoài trời, các điểm thả diều những ngày này trở nên nhộn nhịp, thu hút đông người. Hàng ngàn cánh diều đủ sắc màu tạo nên không gian sinh hoạt cộng đồng sôi động, gắn kết nhịp sống hiện đại với nét đẹp dân gian.